tháng 5 31, 2011

N.P (Banana Yoshimoto)

để bắt đầu mùa hạ, tớ đã chọn đọc lại N.P

mùa hạ trong sách của Banana Yoshimoto lúc nào cũng cuốn hút và ám ảnh tớ một cách kì lạ ...



- Cậu thích mùa hạ à?
- Thích đến chết mất. Lúc nào tôi cũng chỉ nghĩ tới mùa hạ.

tháng 5 26, 2011

Buổi học cuối cùng

[Entry ngày 22.05.2009]

Finally summer is here
.

Ngày cuối cùng ở Nguyễn Huệ
Ngày cuối cùng được gọi là học sinh...

Người người mặc đồng phục lớp, lớp lớp trưng đồng phục lớp. Sân trường biên thành sân khấu của "Nguyễn Huệ Fashion Show" với đủ màu sắc. Riêng các bạn lớp Lý, những người luôn chủ trương đi đầu về thời trang, còn phối thêm quả quần đùi khoe dáng. Nóng khỏi nói! Nguyễn Huệ chưa hôm nào đẹp như hôm nay!  

Tiếng trống cuối cùng của năm học vang lên và đại tiệc chia tay bắt đầu. Schools out scream and shout..!!! Tạm thời tớ chỉ có thể điểm qua 1 số sự kiện ầm ĩ ồn ào nhất. Đầu tiên là màn: "Summer girls"! Các bạn nữ lớp Sinh nằm giữa sân trường chụp ảnh! hô hô.. Cảnh hot hiếm thấy. Tên nào về sớm tiếc phải biết. Cũng may mắn thay là hầu hết người xem đều đã đủ tuổi cho nhũng cảnh 18+ kiểu này (!) Ngay sau đó là màn đi xe đạp quanh sân :" Nguyễn Huệ lãng mạn từng phút giây". Hàn Quốc thôi rồi. Đứa ngồi càng đứa đứng yên sau, zim 5 zim 3 rất nhiệt tình. Chỉ thương cho những lốp xe vô tội. Điểm nóng tiếp theo: "Nét thanh lịch nam sinh Hà thành" - các bạn nam lớp Lý "đè tường" tập thể . Bạn nào cũng tạo dáng cực chuẩn luôn, nhìn phát hiểu ngay... Không rõ có phải các bạn muốn thể hiện TY Nguyễn Huệ nhiệt tình tới mức muốn đánh dấu bằng mùi hương không!? (ặc) Chị em thì xem ra rất ... thích thú với nàm trình diễn tập thể này. Flash nháy lia lịa ...

Như mong đợi, tâm diểm của ngày đã đến: màn tắm ao, với sự đầu trò của lớp mình. Quả là 1 màn chia tay... ướt át nhất trong cuộc đời học sinh 12 năm. Các nạn nhân lần lượt bị quăng xuống ao trường bằng mọi thủ đoạn. Tớ cũng trốn kĩ nhưng rồi cũng bị các bạn điểm danh. Hệ quả là tớ uống mất vài ngụm nước (ặc ặc, gớm) và 2 cái di động cùng 1 cái máy ảnh đã theo đó mà... chết đuối! (Hức, đó cũng là lý do entry này không có hình ảnh minh họa.) Ảnh hot cùng máy ảnh của tớ ra đi rồi... Tiếc! nhưng bù lại tớ đã được trực tiếp trải nghiệm về độ sâu + độ ô nhiễm của cái ao trường Nguyễn Huệ!  Và thế là 12 năm đi học đã kết thúc một cách mát mẻ vô cùng (!) Cũng happy ending đấy nhỉ. Ai mà không tắm ao hôm nay thì kể cũng đáng tiếc đấy... Hết sẩy lắm !

...

Vậy là chúng ta đã nói lời tạm biệt với tuổi học trò, với những ngày tháng bình yên tới trường mang theo bao mộng mơ, bâng khuâng giấu vùi trong ngăn cặp. Tháng năm qua trên những chùm phượng đỏ, tím bằng lăng và cả những tiếng ve ngượng ngùng. Và những cơn gió xa xôi lại trở về, lật tưng bừng trang vở mùa thi. Chỉ riêng tuổi học trò mới hiểu mùa he vời vợi đến nhường nào. Lại chia tay, lại lao vào ôn thi, lại khóc rồi lại cười...bâng khuâng, háo hức và cả nuối tiếc ăm ắp trong tim… Mùa hè này rồi sẽ đi qua, chỉ còn chúng ta ở lại với thực tại là những ngã rẽ của con đường trước mặt, chẳng biết ngày nào mới có thể gặp lại nhau trên bước đường đời...

FRIENDS WILL BE FRIENDS... All the times we had together

tháng 4 19, 2011

Ngộ

Thật sự có những khoảnh khắc làm thay đổi cuộc đời một con người

thật sự có lúc nghĩ mình hâm, nghĩ cuộc sống này điên, nghĩ tình yêu ko cần thiết, nghĩ bạn bè là phù phiếm, nghĩ những chuẩn mực xã hội vứt cho chó gặm hết đi, nghĩ cái đích của đời là trèo lên Mt. Everest một lần rồi "hú hú" "tao ở đây rồi đấy nhớ" rồi ngã toẹt một phát xuống cho xong...
cuộc đời mà, muốn làm gì là quyền của mình chứ! @#$%^&

như thế, cậu bạn mà thích tôi ơi, nghĩ tôi rất dịu dàng, rất nữ tính từ bên trong tâm hồn kia ơi~ biết được điều này, cậu còn dám nói "Giáng sinh này tớ nhất định phải ở bên cậu!" không?, còn hát Somebody to love cho tôi nghe nữa ko? ....

đúng là có những lúc thèm hòa mình vào đời ghê gớm. thèm có ai nói "anh yêu em" blah blah... muốn bỏ xuống những gai góc tôi đã dựng lên, 1 chút thôi cũng được, tôi có cần phải xù lông lên với mọi thứ muốn tiếp cận mình thế ko?

cho tôi xin lỗi nếu đã làm bạn tổn thương, cho tôi xin lỗi những yêu thương tôi đã quay lưng lại, xin lỗi nhé nếu sự tồn tại của tôi khiến bạn phải suy nghĩ lại những chuẩn mực con người bạn luôn thừa nhận... nhiều lúc thấy mình ko hơp với môi trường nơi đây, ai cũng tốt bụng quá, hòa nhã thân thiện quá,học giỏi năng động lại biết giao tiếp...với một đứa đã quen với bóng tối như mình thì vào học nơi này cứ như là lọ lem đi khiêu vũ vậy, chạy mất cả guốc cơ mà =]~

Mèo ơi, em nhớ anh. Em sẽ không có kết thúc như anh đâu. Em còn phải sống đến ngày tận cùng để còn nhìn ngắm thế giới này, ngắm hộ anh nữa. Đến cuối cùng thì em sẽ gặp anh thôi, em sẽ nói: "anh ngu lắm, được sống rất tuyệt vời, sao lại bỏ đi như thế?"

hay là sẽ nói: "ừ, anh đúng " nhỉ?


~Thảo 11/04/19

tháng 4 02, 2011

Ru mãi ngàn năm






Đường xa mỏng mộng vô thường
Trái tim chợt tỉnh tôi nhường nhịn tôi.
(1-4-2001 - 1-4-2011)

tháng 3 29, 2011

Khu vườn mùa hạ

Từng nói là không thích mùa hè, nhưng nhìn lại những cuốn sách yêu mến nhất lại đều là những cuốn sách về mùa hè, hoặc, có nền là mùa hè. Vĩnh biệt Tugumi, Kitchen và giờ là Khu vườn mùa hạ...
 
Thế là thành ra yêu mến mùa hè nhiều nhiều hơn mất rồi, chỉ sau mùa thu của mình mà thôi :")


Khu vườn mùa hạ 夏の庭


Mùa hè, quả đúng là mùa hè nhỉ?

Khu vườn mùa hạ, đối với mình mà nói, có cái gì đó rất gần với Vĩnh biệt Tugumi, cũng nói đến cái chết, ám ảnh và suy tư về cái chết; cùng với sự chia ly, không chỉ giữa người sống và người chết, mà còn giữa quá khứ và hiện tại, giữa tuổi nhỏ và ngày phải lớn lên. Đặc biệt nhất là trong cả hai cuốn sách này, cái chết và biệt ly, dù hiện hữu, u buồn, đầy ám ảnh nhưng không hề u ám, trái lại, luôn lấp lánh một thứ ánh sáng ấm áp và tươi tắn.

Thật kì lạ, có lẽ là bởi mùa hạ...

tháng 3 07, 2011

À tháng 3 ...

I want to be as free as winds that cross earth
As they bring the breath of life to all under the same sky.

Of the northern lights and the whispering forests, I have dreamt and
With the song of the stream and the ascent of the sun, I welcome the morning.

I’ll embrace these feelings of love
As I set off for the future, journeying to a time I yearn to live in,
I am grateful for the hope of courage
That has been given me on this beautiful star.
---------------------
I can hope for nothing more than that this song would reach you,
Riding on the wings of love and delivered in the range of voices






xem nào..., hai ngày nữa lại là ngày phụ nữ rồi nhỉ.
L không có ở đây C mới nhận ra một năm có nhiều ngày lễ tới thế nào,
lại thấy trống vắng, lại thấy chênh vênh, và lạc lõng...
Kí ức vào ra bất chợt,
lòng bời hời,
nỗi nhớ thổi ngược chiều gió
...
càng lúc càng thấy mơ hồ,
khó sống và dễ khóc,
càng trưởng thành càng thấy mình chỉ là đứa trẻ cô đơn
...

À tháng 3...,
vậy là nửa năm rồi đấy...

À tháng 3...,
mùa đông đi qua rồi...

tháng 2 28, 2011

Rainy sunday

Chủ nhật,
một ngày mưa rất hiền,
muốn thời gian ngưng lại, và thấy mình sẽ không lớn thêm nữa,

thật khó sống quá đi...

tháng 2 11, 2011

Life fucks me everynight

Again, life fucked me tonight.

   Tôi không biết điều gì đang thúc đẩy tôi sống hàng ngày.
    Đó là điều tôi suy nghĩ khi kết thúc mỗi ngày ngồi trong bóng tối của căn phòng, sau những sáng cafe, sau những chiều phố rất đẹp, sau những tối uống rất nhiều và sau cả những đêm ngồi thênh thang ở một góc rất Hà Nội. Tôi buồn đến mức không còn muốn trải lòng mình ra nữa, bởi thấy những ngôn từ có giới hạn của nó - cho đến khi một người bạn hy vọng tôi có thể chia sẻ, bởi chỉ đơn giản người ta thích đọc, dù tôi có thích viết hay không.
   Đã có rất nhiều điều người ta đi tìm, và không thấy. Tôi cũng như người ta, đi tìm và không thấy, và rồi tôi không còn muốn viết nữa, bởi không còn tìm thấy ở đó những điều giản dị mà tôi đã từng tìm thấy. Và nói thẳng là tôi cũng không còn muốn viết những thứ làm vừa lòng mọi người, viết những thứ mà người ta có thể đọc và gật gù nữa. Tôi chỉ còn muốn viết những điều mà tôi suy nghĩ, như là một người say rất buồn hoặc rất vui, mà không thể nói thành lời. Càng đi tìm, tôi lại càng thấy nhạt nhòa, và thế là ngồi dửng dưng ở đó, một cách vừa thanh thản vừa nhọc nhằn, không buồn không vui, ngắm cuộc sống cứ thế trôi đi. Tôi biết mình đang dừng chân ở một ngã rẽ xa xăm nào đó, không chờ đợi, cứ đứng ở đó.
   Có rất nhiều điều tôi nghĩ về cuộc sống, và muốn nói. Giờ thì hãy thử hé lộ điều đó.
 . Em biết không, tôi rất thích nhìn mọi thứ một cách dịu dàng, từ bất cứ góc nào, tức là ở một Hà Nội rất phố hay ở một Sài Gòn rất vội, mọi thứ cứ dịu dàng thì rất dễ chịu.
 . Em biết không, tôi buồn khi nghĩ về những cuộc sống xung quanh đang trôi qua một cách tẻ nhạt, và người ta va chạm vào nhau một cách hững hờ khi có những khoảng không trong cuộc sống, khi thấy mình đang trở nên nhạt nhòa, hoặc khi thấy mình cần một lời chia tay.
 . Em thấy đó, tôi suy nghĩ khi biết rằng nếu có một ngày tôi ngủ thật sâu thì mọi thứ trong cuộc đời này vẫn không dừng lại, và tất nhiên tôi không chờ đợi một sự dừng lại, tôi chỉ chờ đợi một bước chân nào đó lạc nhịp, để tôi có thể đến và vỗ về rằng tôi cũng đã từng rất lạc nhịp như thế để không biết phải đi về đâu.
. Em biết rằng, trong sâu thẳm, tôi cứ ở đất này, vì tôi yêu Hà Nội, mà cũng vì tôi đang yếu đuối quá, sự yếu đuối kéo dài theo năm tháng, để tôi không rời bỏ nó được mặc dù trong lòng đã trĩu nặng - hay để tôi biết rằng em quá quan trọng với tôi để tôi không bao giờ ra đi được?
. Em hiểu, tôi quá mỏng manh trong cuộc sống rộng lớn và nhiều vết cắt, người ta miệt mài bước đi trong con đường của riêng mình, mỗi người cứ chạy theo những lý tưởng nào đó, mà khoét sâu vào những người ở lại một khoảng trống, tôi phải chạy mê mải theo những con đường đó ư, hay tôi ở lại và nhìn những người xung quanh mình dần tan biến vào cuộc sống rất mơ hồ đó. Cười mỉm, nhỉ.
   Nghĩ về những điều rồi chúng ta sẽ đã trải qua, tôi nghĩ rằng thường tuổi trẻ cười nhiều hơn khóc, nhưng nghĩ về những điều mình sẽ trải qua, tôi nghĩ rằng thường chúng ta trăn trở nhiều hơn hài lòng. Cứ như những quân cờ domino, người này đẩy người kia tới những dấu lặng ngọt ngào và trăn trở, khiến tất cả thành một đoạn văn khắc khoải và suy tư, và tất cả gộp lại thành một thứ tản văn dẫu mượt mà nhưng vẫn nhiều dấu ba chấm. Tôi đi theo vài đoạn đường, buồn những niềm vui của người khác hay mỉm cười với những nỗi buồn của chính họ, vô lối và nghiệt ngã, cũng để thấy chính đoạn đường của mình không có nổi những chút ánh sáng và bóng tối có vẻ đối lập đó - thứ đoạn đường của tôi cứ mỏng manh, cứ trắng trơn và cứ chập chờn như vậy. Ai? Bạn? Đoạn đường bạn đã đi qua thế nào? Chỉ cho tôi rằng cái lối rẽ trước mắt chúng ta sẽ là như thế nào? Tôi thích đi và tự kiểm chứng nhưng chân chùn gối mỏi. Và thế là lười biếng ngồi xuống cùng chú chó trung thành, nhìn ngó từng con ngựa phi qua và gục ngã ngay trước mắt.
   Hà Nội như một ma trận dồn ép những tâm hồn dù không u uất nhưng rất suy tư về một góc cô đơn. Và bất cứ con đường nào phía trước đều có thể dẫn đến lối ra, hoặc chẳng con đường nào cả...
Phải đi.
Hà Nội hiền. 25.10.2010.
Zest.



Shanghai 2011/02/04

tháng 11 04, 2010

Growing Up

sân trường

“Chỉ có người chết mới mãi mãi ở tuổi mười bảy.”

Hàng cây, những vòng xe đạp và khoảng nắng bình yên này… chỉ còn nằm lại trong những tầng kí ức xưa cũ…

Muốn níu lại nhưng không có cách nào vươn tay ra.

Muốn tự trách bản thân sao không biết yêu quý và trân trọng khi còn được bao bọc trong chiếc vỏ bình yên ấy nhưng nghĩ lại thấy thật vô ích. Bởi dù có được quay lại nơi đây, sống lại những năm tháng cuối cùng của đời học sinh ấy, chắc chắn cũng vẫn sẽ mang trong mình mối ác cảm và sự chán ghét không giải thích được như ngày nào.

“Tuổi hai mươi không phải hai mươi tuổi.”

...không muốn lớn thêm nữa. Không muốn, không muốn…







Con muốn về nhà lắm, bố mẹ có biết không?…

tháng 9 06, 2010

Bạn tôi

Bạn tôi lịm đi trong làn nước nước mắt
Trắng vành khăn. Mái đầu hai mươi...
Chân trời chênh vênh
Đường đời gập ghềnh...
Thương Bạn tôi
Tiếng nấc mồ côi
Nỗi đau đỏ ối...


~Chi 10/09/03