để bắt đầu mùa hạ, tớ đã chọn đọc lại N.P
mùa hạ trong sách của Banana Yoshimoto lúc nào cũng cuốn hút và ám ảnh tớ một cách kì lạ ...
- Cậu thích mùa hạ à?
- Thích đến chết mất. Lúc nào tôi cũng chỉ nghĩ tới mùa hạ.
[Entry ngày 22.05.2009]
Finally summer is here.
Ngày cuối cùng ở Nguyễn Huệ
Ngày cuối cùng được gọi là học sinh...
Người người mặc đồng phục lớp, lớp lớp trưng đồng phục lớp. Sân trường biên thành sân khấu của "Nguyễn Huệ Fashion Show" với đủ màu sắc. Riêng các bạn lớp Lý, những người luôn chủ trương đi đầu về thời trang, còn phối thêm quả quần đùi khoe dáng. Nóng khỏi nói! Nguyễn Huệ chưa hôm nào đẹp như hôm nay!
Tiếng trống cuối cùng của năm học vang lên và đại tiệc chia tay bắt đầu. Schools out scream and shout..!!!Tạm thời tớ chỉ có thể điểm qua 1 số sự kiện ầm ĩ ồn ào nhất. Đầu tiên là màn: "Summer girls"! Các bạn nữ lớp Sinh nằm giữa sân trường chụp ảnh! hô hô.. Cảnh hot hiếm thấy. Tên nào về sớm tiếc phải biết. Cũng may mắn thay là hầu hết người xem đều đã đủ tuổi cho nhũng cảnh 18+ kiểu này (!) Ngay sau đó là màn đi xe đạp quanh sân :" Nguyễn Huệ lãng mạn từng phút giây". Hàn Quốc thôi rồi. Đứa ngồi càng đứa đứng yên sau, zim 5 zim 3 rất nhiệt tình. Chỉ thương cho những lốp xe vô tội. Điểm nóng tiếp theo: "Nét thanh lịch nam sinh Hà thành" - các bạn nam lớp Lý "đè tường" tập thể . Bạn nào cũng tạo dáng cực chuẩn luôn, nhìn phát hiểu ngay... Không rõ có phải các bạn muốn thể hiện TY Nguyễn Huệ nhiệt tình tới mức muốn đánh dấu bằng mùi hương không!? (ặc) Chị em thì xem ra rất ... thích thú với nàm trình diễn tập thể này. Flash nháy lia lịa ...
Như mong đợi, tâm diểm của ngày đã đến: màn tắm ao, với sự đầu trò của lớp mình. Quả là 1 màn chia tay... ướt át nhất trong cuộc đời học sinh 12 năm. Các nạn nhân lần lượt bị quăng xuống ao trường bằng mọi thủ đoạn. Tớ cũng trốn kĩ nhưng rồi cũng bị các bạn điểm danh. Hệ quả là tớ uống mất vài ngụm nước (ặc ặc, gớm) và 2 cái di động cùng 1 cái máy ảnh đã theo đó mà... chết đuối! (Hức, đó cũng là lý do entry này không có hình ảnh minh họa.) Ảnh hot cùng máy ảnh của tớ ra đi rồi... Tiếc! nhưng bù lại tớ đã được trực tiếp trải nghiệm về độ sâu + độ ô nhiễm của cái ao trường Nguyễn Huệ! Và thế là 12 năm đi học đã kết thúc một cách mát mẻ vô cùng (!) Cũng happy ending đấy nhỉ. Ai mà không tắm ao hôm nay thì kể cũng đáng tiếc đấy... Hết sẩy lắm !
| Khu vườn mùa hạ 夏の庭 |
Tôi không biết điều gì đang thúc đẩy tôi sống hàng ngày.
Đó là điều tôi suy nghĩ khi kết thúc mỗi ngày ngồi trong bóng tối của căn phòng, sau những sáng cafe, sau những chiều phố rất đẹp, sau những tối uống rất nhiều và sau cả những đêm ngồi thênh thang ở một góc rất Hà Nội. Tôi buồn đến mức không còn muốn trải lòng mình ra nữa, bởi thấy những ngôn từ có giới hạn của nó - cho đến khi một người bạn hy vọng tôi có thể chia sẻ, bởi chỉ đơn giản người ta thích đọc, dù tôi có thích viết hay không.
Đã có rất nhiều điều người ta đi tìm, và không thấy. Tôi cũng như người ta, đi tìm và không thấy, và rồi tôi không còn muốn viết nữa, bởi không còn tìm thấy ở đó những điều giản dị mà tôi đã từng tìm thấy. Và nói thẳng là tôi cũng không còn muốn viết những thứ làm vừa lòng mọi người, viết những thứ mà người ta có thể đọc và gật gù nữa. Tôi chỉ còn muốn viết những điều mà tôi suy nghĩ, như là một người say rất buồn hoặc rất vui, mà không thể nói thành lời. Càng đi tìm, tôi lại càng thấy nhạt nhòa, và thế là ngồi dửng dưng ở đó, một cách vừa thanh thản vừa nhọc nhằn, không buồn không vui, ngắm cuộc sống cứ thế trôi đi. Tôi biết mình đang dừng chân ở một ngã rẽ xa xăm nào đó, không chờ đợi, cứ đứng ở đó.
Có rất nhiều điều tôi nghĩ về cuộc sống, và muốn nói. Giờ thì hãy thử hé lộ điều đó.
. Em biết không, tôi rất thích nhìn mọi thứ một cách dịu dàng, từ bất cứ góc nào, tức là ở một Hà Nội rất phố hay ở một Sài Gòn rất vội, mọi thứ cứ dịu dàng thì rất dễ chịu.
. Em biết không, tôi buồn khi nghĩ về những cuộc sống xung quanh đang trôi qua một cách tẻ nhạt, và người ta va chạm vào nhau một cách hững hờ khi có những khoảng không trong cuộc sống, khi thấy mình đang trở nên nhạt nhòa, hoặc khi thấy mình cần một lời chia tay.
. Em thấy đó, tôi suy nghĩ khi biết rằng nếu có một ngày tôi ngủ thật sâu thì mọi thứ trong cuộc đời này vẫn không dừng lại, và tất nhiên tôi không chờ đợi một sự dừng lại, tôi chỉ chờ đợi một bước chân nào đó lạc nhịp, để tôi có thể đến và vỗ về rằng tôi cũng đã từng rất lạc nhịp như thế để không biết phải đi về đâu.
. Em biết rằng, trong sâu thẳm, tôi cứ ở đất này, vì tôi yêu Hà Nội, mà cũng vì tôi đang yếu đuối quá, sự yếu đuối kéo dài theo năm tháng, để tôi không rời bỏ nó được mặc dù trong lòng đã trĩu nặng - hay để tôi biết rằng em quá quan trọng với tôi để tôi không bao giờ ra đi được?
. Em hiểu, tôi quá mỏng manh trong cuộc sống rộng lớn và nhiều vết cắt, người ta miệt mài bước đi trong con đường của riêng mình, mỗi người cứ chạy theo những lý tưởng nào đó, mà khoét sâu vào những người ở lại một khoảng trống, tôi phải chạy mê mải theo những con đường đó ư, hay tôi ở lại và nhìn những người xung quanh mình dần tan biến vào cuộc sống rất mơ hồ đó. Cười mỉm, nhỉ.
Nghĩ về những điều rồi chúng ta sẽ đã trải qua, tôi nghĩ rằng thường tuổi trẻ cười nhiều hơn khóc, nhưng nghĩ về những điều mình sẽ trải qua, tôi nghĩ rằng thường chúng ta trăn trở nhiều hơn hài lòng. Cứ như những quân cờ domino, người này đẩy người kia tới những dấu lặng ngọt ngào và trăn trở, khiến tất cả thành một đoạn văn khắc khoải và suy tư, và tất cả gộp lại thành một thứ tản văn dẫu mượt mà nhưng vẫn nhiều dấu ba chấm. Tôi đi theo vài đoạn đường, buồn những niềm vui của người khác hay mỉm cười với những nỗi buồn của chính họ, vô lối và nghiệt ngã, cũng để thấy chính đoạn đường của mình không có nổi những chút ánh sáng và bóng tối có vẻ đối lập đó - thứ đoạn đường của tôi cứ mỏng manh, cứ trắng trơn và cứ chập chờn như vậy. Ai? Bạn? Đoạn đường bạn đã đi qua thế nào? Chỉ cho tôi rằng cái lối rẽ trước mắt chúng ta sẽ là như thế nào? Tôi thích đi và tự kiểm chứng nhưng chân chùn gối mỏi. Và thế là lười biếng ngồi xuống cùng chú chó trung thành, nhìn ngó từng con ngựa phi qua và gục ngã ngay trước mắt.
Hà Nội như một ma trận dồn ép những tâm hồn dù không u uất nhưng rất suy tư về một góc cô đơn. Và bất cứ con đường nào phía trước đều có thể dẫn đến lối ra, hoặc chẳng con đường nào cả...
Phải đi.
| Shanghai 2011/02/04 |
| sân trường |