tháng 7 01, 2012

Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu

[từ FB của một người bạn, một phóng viên có nghề và có tâm.]


Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu
Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác
Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược
Chỉ ngầng đầu...
...vì...
...đôi lúc...
...phải cạo râu!

Thế hệ tôi, cơm áo gạo tiền níu thân sát đất
Cuộc sống bon chen
Tay trần níu chặt
Bàn chân trần không dám bước hiên ngang.

Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang
Đâu là tự do, đâu là lý tưởng?
Đâu là vì mình, và đâu là vì nước
Những câu hỏi vĩ mô cứ luẩn quẩn loanh quanh...

Thế hệ tôi, ngày và đêm đảo lộn tanh bành
Đốt ngày vào đêm, và đốt đêm không ánh sáng
Nếu cho chúng tôi một nghìn ngày khác
Cũng chẳng để làm gì, có khác nhau đâu?

Thế hệ tôi,  tự ái đâu đâu
Và tự hào vì những điều huyễn hoặc
Tự lừa dối mình, cũng như lừa người khác
Về những niềm tin chẳng chút thực chất nào!

Chúng tôi nghe và ngắm những siêu sao
Chỉ với mươi lăm nghìn cho vài ba tin nhắn
Văn hóa ngoại giao là trà chanh chém gió
Và nồi lẩu tinh thần là những chiếc I-phone

Thế hệ tôi, ba chục đã quá già
Và bốn chục, thế là đời chấm hết
Không ghế để ngồi, thì thôi, ngồi bệt
Mối lo hàng ngày là tiền trong tài khoản có tăng lên?

Thứ đắt nhất bây giờ là từng lạng NIỀM TIN
Thứ rẻ nhất, lại là LỜI HỨA
Sự dễ dãi đớn hèn khuyến mại đến từng khe cửa
Có ngại gì mà không phản bội nhau?

Không, tôi không đại diện thế hệ mình đâu!
Và thế hệ tôi cũng không đại diện cho điều gì sất!
Trăm năm sau, lịch sử sẽ ghi vài dòng vắn tắt:
Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua...

(Cộng. Một ngày không lý trí. Đừng vội gán mình vào, bạn có thể rất khác. Nếu vậy, xin chúc mừng! Còn nếu bạn ấn like, có lẽ, xin chia buồn...)

tháng 6 24, 2012

 
不闻不问不一定是忘记了,但一定是疏远了,彼此沉默太久就连主动都需要勇气。
。。。

tháng 5 20, 2012

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa


Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Xoá nhoà hết những điều em hứa
Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa
Nắng không trong như nắng buổi ban đầu.

Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu
Xoá cả dấu chân em về buổi ấy
Gối phai nhạt mùi hương bối rối
Lá trên cành khô tan tác bay.

Mưa cướp đi ánh sáng của ngày
Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ
Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ
Hạnh phúc con người mong manh mưa sa.

Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa
Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất
Dẫu đường đời lắm đổi thay mệt nhọc
Tựa đầu ta nghe tiếng hát ru nhau.

Riêng lòng anh anh không quên đâu
Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió
Cây lá với người kia thay đổi cả
Em không còn màu mắt xưa.

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái
Áo em ướt để anh buồn khóc mãi
Ngày mai chúng mình ra sao em ơi.

ㅡ Lưu Quang Vũ

tháng 4 27, 2012

"
    Đôi khi tớ chỉ là thèm nghe một lời thở than từ cậu.
    Điều đó không cần phải mang ý nghĩa là tớ đã bước vào cuộc sống của cậu, một phần của cậu. Tớ chỉ mong đâu đó trong những ngày buồn bã, cậu có thể nghĩ đến tớ một vài giây phút, cầm điện thoại nhắn tin cho tớ, hoặc gửi cho tớ một cái offline mess. Hoặc cậu hãy ghi những điều tuyệt vọng ở nơi này, nơi tớ có thể đọc được, để đơn giản chỉ nhắn với cậu là “Tớ ở đây này, cậu có nhìn thấy tớ không?”.


tháng 3 15, 2012

Loanh quanh, càng lắc càng đầy

.
Tháng ba qua...
Tháng ba này hanh hao trong tiết giao mùa Xuân Hạ, tháng ba bước ngẩn ngơ trong những nhớ nhớ quên quên, tháng ba ngồi lặng yên buồn vui bất chợt, tháng ba dừng lại trùng trình vắt cạn mình cho những chát chúa đêm dài....
.

... Rơi rơi ,dìu dịu, rơi rơi

nỗi nhớ bỏ quên dưới gối

bối rối tháng ba

ta chờ ai đợi

lòng vời vợi

lại dặt dìu, nhớ một vòng tay...
.
.
.

tháng 3 14, 2012

Hài đỏ, giày xanh và váy suông



Em là cô gái mang hài đỏ,
Bỏ thế giới nhỏ, để yêu anh.
Bỏ hết tuổi xanh người con gái,
Vượt ngàn tự trọng, chỉ cần anh.

Anh là chàng trai mang giầy xanh,
Gương mặt lạnh tanh, chẳng ân cần.
Đôi lúc tưởng gần, lại xa lắm.
Thỉnh thoảng tay nắm mà như buông.

Cô ấy là người mặt váy suông,
Là người anh thương, khiến em buồn.
Là người đến trước ngày em đến.
Là người có hết được cả anh.

Còn em thì chỉ có giầy xanh
Và những mong manh chữ Nhân Tình.
Chờ đôi lần vui ngày anh ghé,
Để cởi hài đỏ, để bên anh.


Gia Đoàn

tháng 3 07, 2012

Nụ cười ướt


nước mắt mình ứa ra tức thì, khi nhìn thấy nụ cười ấy
nụ cười hằn cả cuộc đời, hằn bao nhiêu khổ cực và yêu thương
ánh mắt đục màu thời gian... ám ảnh khôn cùng...

vị mằn mặn ở đầu lưỡi như nhắc nhở rằng
ta nợ cuộc đời nhiều lắm, xin đừng sống vô tâm...

tháng 3 05, 2012

Em thích ...


Em thích được mặc váy cô dâu
Được chạy dài trên bờ cát trắng
Em thích dầm mưa dai dẳng
Ốm sụt sịt để rồi được anh chăm.

Em thích giọng anh vang trầm ấm
"Muộn rồi đấy, ngốc à ! Ngủ đi"
Em còn thích giả vờ ngủ li bì
Để anh gọi mãi "Vợ ơi dậy ! Dậy!"

Em còn thích được nằm ngoan êm đềm
Trong vòng tay anh đầy vững trãi
Thích ra đời, thích cùng anh bươn trải
Sướng vui khó khổ cùng chia hai
Em cứ thích ngồi nghĩ đến tương lai
Rồi tỉ tê nó với hiện tại
Chỉ cần anh vẫn còn ở đó
Em sẽ yêu dài, yêu mãi tận ngày mai ♥

hihi ^^

很甜、 很苦,那就是爱情
Is very sweet, very bitter, and that is love.

tháng 2 05, 2012

Starry Starry Night



Cái tuổi 13 của chúng tôi đúng là rất yếu đuối. Nhưng cái tuổi 13 cũng rất kiên cường. Vì thế, trước khi chúng tôi phải đối mặt với thế giới tàn khốc, xin hãy đối xử nhẹ nhàng với chúng tôi. Yêu cầu của chúng tôi thực sự không nhiều: một ánh mắt, một câu nói, một cơn mưa, một cơn gió, hay chỉ cần một cái gật đầu tạm biệt. Chỉ cần một chút ấm áp như vậy cũng làm chúng tôi thấy trong lòng hạnh phúc.
(Starry Starry Night)

tháng 1 05, 2012

Butterfly City

 

The corrupted city without even a hope
is not the savior for you falling deep into the dark
Even looking back can't make any sense
just only being thrown into this rough world
You who are exhausted to collapse
and tired as if no one could comfort were unwanted
Just the pain keeps running endlessly
as if even breathing were painful

Take me away
to your heart
Becoming the white butterfly
I'll fly
to your side
to the blue night deep inside your memory