Hiển thị các bài đăng có nhãn sinh nhật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sinh nhật. Hiển thị tất cả bài đăng

tháng 6 12, 2011

20


Watanabe từng nói, "sinh nhật lần thứ hai mươi mà chỉ có một mình thì sợ quá", thật xin lỗi vì đã không thể cùng cậu đón tuổi hai mươi.

present
tớ biết, không có tớ, chắc cậu cũng chẳng phải tự mình nói happy birthday to me, tớ biết... chỉ là cũng muốn tặng cậu một món quà nhỏ nhỏ (đã thật lâu rồi không có quà nữa D": )

tonight
tuổi hai mươi, cái tuổi nhiều băn khoăn về tương lai và không ngừng tiếc thương những ngày xưa cũ... nhưng dù gì, tuổi hai mươi cũng chỉ đến một lần, vào đêm nay

for the kids
dành tặng cho tuổi hai mươi, và hơn cả là cho phần trẻ nhỏ trong cậu, trong cả tớ, trong chúng ta, nguyện cầu dù là chỉ còn sót lại chút ít nhỏ nhoi, cũng đừng tan biến mất

I have a lover
tuổi hai mươi, hoài nghi bản thân, và chán ghét chính mình, nhưng không ngừng lại yêu thương vì vẫn còn đó những người yêu thương mình

here with me
tuổi hai mươi, một mình nhưng không cô đơn, vì biết rằng vẫn có những người ở đó cho mình

lời thiên thu gọi
tuổi hai mươi, nuôi mộng rời xa, hẫng hụt trước ngày trở về khác lạ, thấy lời thiên thu gọi sao thật gần

airplanes
tuổi hai mươi, tưởng như sụp đổ, khao khát chạm tới bầu trời, mộng ước bằng những chiếc máy bay mang hình dạng sao băng

a goose's dream
tuổi hai mươi, là ốc, là ngỗng, là nặng nề và chậm chạp, khờ dại nhưng không chịu buông tay khỏi giấc mơ con trẻ

umbrella
tuổi hai mươi, là thấy mình một mình trong mưa, ướt đẫm nước, cả nước mắt lẫn nước mưa, kiếm tìm cho riêng mình một mái ô dịu dàng che

listen to mama's words
tuổi hai mươi, nếm thấy nhiều hơn những bài học đắng ngắt của cuộc đời, chỉ xin đừng quên một trong những bài học đầu đời, là nghe lời mẹ...

ừm, là...

tuổi hai mươi không phải hai mươi tuồi...

tháng 8 28, 2010

Endless



ngắn ngủi là buổi sinh nhật muộn
bên nhau,
mưa chưa kịp tạnh
khoảnh khắc chúng ta cùng thổi những ngọn nến dang dở
tuổi mười chín vụt qua như một giấc mơ bay
yêu thương ở lại
bất tận...


ngắn ngủi là con đường ra Nội Bài ngày ấy
cái nắm tay chặt mà sao thấy mong manh
không dám nhìn,
không dám ôm,
sợ rằng động vào trái tim ấy sẽ vỡ òa...
ở trước vạch đèn đỏ,
mình đã ước thời gian dừng lại đây
bất tận...


Tm năm yêu thương đâu ngắn ngủi

4 năm ....
              ...không phải là một khoảnh khắc
                                                           ...nhưng nhất định

                                                                            ...sẽ không bất tận.., 
    bạn thân nhỉ?~



"The test of love is not when we are together.
 It comes when we are not together and realize that despite the distance, 
love is still there"