tháng 1 18, 2013

Dặn em | Post để dành


Ngày mai em làm cô dâu
Là bước đầu của một hành trình đầy gian nan, thử thách
Hạnh phúc nhiều, nhưng khó khăn là điều không thể tránh
Sẽ hóa bình thường khi em biết sớt chia…

Nếu có lúc không nhận được sự quan tâm dành cho mình của người kia
Em tôi hỡi, đừng vội hờn, vội tủi !
Bởi chồng chị, chồng em hay ông chồng nào cũng thế
Họ thật dịu dàng – nhưng đôi lúc cũng vô tâm.
Có những người, khi gặp bất trắc trong cuộc đời, họ chỉ ngồi trầm ngâm
Cũng có những người sẽ trút giận lên người họ thương yêu nhất
Bởi đàn ông , họ yếu mềm chứ không hề gai góc
Như vẻ ngoài cứng cỏi của họ đâu

Hãy vững lòng – cùng nắm chặt tay nhau
Để vượt qua những khó khăn và cùng nhau chia sẻ
Đừng đòi chia tay hay về nhà Mẹ nhé
Tổn thương nhau, điều ấy có ích gì !

Còn nhiều lắm, nhưng điều chị muốn nhắc
Hạnh phúc vẹn tròn khi biết “sống vì nhau.


Nguyễn Thị Trung Thành

tháng 1 06, 2013

 Co ro trong chăn.Toàn thân ê ẩm. Nghiêng bên nào quá 5 phút cũng đau. Tuyết ngừng rơi từ sớm nay, trời càng thêm lạnh. Cơn sốt đánh vào thân, nước mắt chảy ra lề rề. Đúng là chẳng đùa được với thời tiết.

 Lòng lạnh như cái dải màu xanh của facebook. Nhớ mẹ, nhớ bà, nhớ chị, nhớ cả những người chẳng thương mình.


tháng 1 03, 2013


Tôi vẫn luôn nhớ rằng những tháng ngày trước tuổi hai mươi là khi những tình bạn trong trẻo và chân thật nhất hình thành. Hoàn toàn vô vị lợi. Khi chúng ta là bạn trong những năm tháng thơ ngây đó, thì chúng ta sẽ luôn có thể tìm về bên nhau. Những mối quan hệ được bắt đầu sau tuổi hai mươi thường xen lẫn với sự hoài nghi. Sự hoài nghi là cần thiết, nhưng mặt khác, có lẽ đó là cái giá đắt thứ hai của sự trưởng thành, sau tuổi tác. Khi chúng ta bắt đầu biết hoài nghi, chúng ta bắt đầu vỡ mộng trước cả khi khám phá ra sự thật, trước cả khi tin tưởng…

Đông Vy

tháng 12 21, 2012

Tình yêu thời tận thế



Tác giả: An Ni Bảo Bối | Tịch dịch

“Ngày tận cùng của thế giới. Cô lại nghe thấy giọng nói của anh.
Xoay người lại. Phát hiện sau lưng không bóng người.”

Vườn cây long não trên đường Hành Sơn. Không gian hỗn loạn bức bí, ngập đầy mùi vị cay nồng của khói thuốc và tiếng ồn ã của con người. Cô nhìn chai rượu vang đặt ở trên bàn. Chai thủy tinh trong suốt. Dung dịch tinh thuần giống như được thay từ máu tươi. Cảm giác lưu lại ở cổ họng vô cùng chát. Cuộn trào trong dạ dày, lại giống như một đốm lửa đang lập lòe.

Dần dà cảm thấy bản thân chớm say. Vừa xoay mặt đi, nhìn thấy màn đêm rộng lớn bên ngoài cửa kính. Trên con phố lạnh lẽo, có rất nhiều xe ta-xi đậu lại. Những cây ngô đồng rụng trụi lá. Cành vươn dài trong sương mù cô độc.
Đây là một cảnh tượng mơ hồ. Giống như một màn diễn. Bày ra rất đẹp, nhưng lại không nhìn thấy những diễn viên. Tựa cằm trên cổ tay. Một mình mỉm cười. Mỗi đoạn thời khắc, cảm thấy bản thân mình là một diễn viên quần chúng trong vở kịch bóng đêm này.

Cô đang đợi một màn kịch diễn ra. Cuối cùng lại phát hiện bản thân mình đã xem nhầm thời gian. Chỉ còn cách chờ đợi.
Ánh nắng mặt trời mùa đông cuối chiều rất ấm áp. Trên con đường Hoài Hải đông đúc ken kít. Khắp nơi đều là những người lo lắng bất an cuối thế kỷ. Nét mặt vô cảm điên cuồng mua sắm. Họ lẫn trong đám đông.
Có lúc anh đi trước mặt cô, chìa bàn tay ở sau lưng khẽ ra hiệu. Cô bước nhanh về phía trước, đặt ngón tay của mình vào lòng bàn tay anh. Hơi da thịt rất ấm. Sau khi bước xuyên qua con đường đầy rẫy những dòng xe cộ, anh buông tay cô ra.
Khoảnh khắc này. Cô mới phát hiện lòng bàn tay mình đẫm ướt lạnh lẽo.

Họ trông xa cách mà buồn chán. Anh luôn muốn cô trở thành một loại thực vật anh nuôi trên sân thượng. Nước và ánh sáng. Tất cả đều nằm trong kiểm soát. Mà cô lại hiểu rõ hàm nghĩa của giá lạnh và khô khát. Vì vậy cô hận anh. Cô mỉm cười nhìn anh. Khẽ ngẩng mặt, vẻ mặt ra chiều ngây ngô. Họ thường lặng yên đối mắt nhìn nhau như thế. Cô biết bản thân chính là đối thủ của anh.

Tiếng người ồ ã trước cửa Parkson. Mấy trăm người rảnh rỗi nhàm chán dưới ánh nắng mặt trời đứng quanh đầy bục sân khấu. Một cô gái đội tóc giả màu tím đứng trên bục lớn tiếng giới thiệu sản phẩm. Cô nhìn thấy một đôi tình nhân trẻ trung giữa đám đông. Cô gái không quá đẹp. Người đàn ông bên cạnh mặc một bộ Âu phục chỉn chu, trong tay cầm một chiếc túi thời trang đắt tiền.

Giữa đám đông người đàn ông cúi mặt xuống, khẽ khàng, dịu dàng hôn cô gái ôm trong vòng tay. Khuôn mặt bình thường của cô gái đột nhiên giống như một đóa hoa mọng thắm, dường như bên cạnh chẳng có ai khác mà bừng nở rộ.

Nếu như ngày mai là ngày tận cùng của thế giới, hy vọng có thể được ở cùng người mình yêu nhất. Không nhớ là ai đã từng nói với cô. Là đàn ông. Anh ta nói, phải ôm người mình yêu nhất cho đến thời khắc cuối cùng.

tháng 12 06, 2012


Linh này, cậu có biết nỗi cô độc của riêng một người như thế nào không? Có nghĩa là tất cả mọi người xung quanh đều không có liên quan gì tới cậu cả. Tất cả mọi người đều biến mất.

Thế là mình chỉ có thể khóc.

Đảo tường vy | An Ni Bảo Bối.


tháng 10 09, 2012



Vì những thứ tầm thường ta đổi bao điều vô giá.
Đổi cô đơn lấy những cuộc gặp gỡ chẳng cần chi.
Đổi chiếc hôn lấy tiếng cười đùa trống rỗng.
Đổi nỗi dịu êm lấy những phút hội hè”
Tiếng cu gù | thơ  Blaga Dimitrova


we lost...
somehow
...

tháng 8 19, 2012

a little too much

The sky is beautiful, but the people are sad. 
  I just need someone who won’t run away.


Ngay sau quầy bán vé, cha tôi cho kẻ một dòng chữ sơn đỏ lên tường: “Đố quí vị biết con vật nào trong vườn thú là nguy hiểm nhất?” Một mũi tên chỉ về tấm rèm nhỏ. Đã có biết bao nhiêu bàn tay tò mò háo hức kéo tấm rèm đó, đến nỗi chúng tôi thường xuyên phải thay cái mới. Đằng sau nó là một tấm gương.

Cuộc đời của Pi- Yann Martel

tháng 8 03, 2012

It's Happened to be Vietnam


Buổi sáng ở Hội An, nhỏ nhỏ, trong trong, bên cạnh còn có cây bàng lá đỏ, thêm cây cơm nguội vàng nằm kề bên nhau là mình nghĩ mình đang ở Hà Nội luôn đó .


***

Hoi An morning - petite, pure and adorned by the burgundy Malabar almond. Its ancient charm so galvanizing yet silent, perhaps only rivaled by the well-known capital of Hanoi itself.

tháng 7 01, 2012

Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu

[từ FB của một người bạn, một phóng viên có nghề và có tâm.]


Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu
Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác
Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược
Chỉ ngầng đầu...
...vì...
...đôi lúc...
...phải cạo râu!

Thế hệ tôi, cơm áo gạo tiền níu thân sát đất
Cuộc sống bon chen
Tay trần níu chặt
Bàn chân trần không dám bước hiên ngang.

Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang
Đâu là tự do, đâu là lý tưởng?
Đâu là vì mình, và đâu là vì nước
Những câu hỏi vĩ mô cứ luẩn quẩn loanh quanh...

Thế hệ tôi, ngày và đêm đảo lộn tanh bành
Đốt ngày vào đêm, và đốt đêm không ánh sáng
Nếu cho chúng tôi một nghìn ngày khác
Cũng chẳng để làm gì, có khác nhau đâu?

Thế hệ tôi,  tự ái đâu đâu
Và tự hào vì những điều huyễn hoặc
Tự lừa dối mình, cũng như lừa người khác
Về những niềm tin chẳng chút thực chất nào!

Chúng tôi nghe và ngắm những siêu sao
Chỉ với mươi lăm nghìn cho vài ba tin nhắn
Văn hóa ngoại giao là trà chanh chém gió
Và nồi lẩu tinh thần là những chiếc I-phone

Thế hệ tôi, ba chục đã quá già
Và bốn chục, thế là đời chấm hết
Không ghế để ngồi, thì thôi, ngồi bệt
Mối lo hàng ngày là tiền trong tài khoản có tăng lên?

Thứ đắt nhất bây giờ là từng lạng NIỀM TIN
Thứ rẻ nhất, lại là LỜI HỨA
Sự dễ dãi đớn hèn khuyến mại đến từng khe cửa
Có ngại gì mà không phản bội nhau?

Không, tôi không đại diện thế hệ mình đâu!
Và thế hệ tôi cũng không đại diện cho điều gì sất!
Trăm năm sau, lịch sử sẽ ghi vài dòng vắn tắt:
Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua...

(Cộng. Một ngày không lý trí. Đừng vội gán mình vào, bạn có thể rất khác. Nếu vậy, xin chúc mừng! Còn nếu bạn ấn like, có lẽ, xin chia buồn...)