Tác giả:
An Ni Bảo Bối |
Tịch dịch
“Ngày tận cùng của thế giới. Cô lại nghe thấy giọng nói của anh.
Xoay người lại. Phát hiện sau lưng không bóng người.”
Vườn cây long não trên đường Hành Sơn. Không gian hỗn
loạn bức bí, ngập đầy mùi vị cay nồng của khói thuốc và tiếng ồn ã
của con người. Cô nhìn chai rượu vang đặt ở trên bàn. Chai thủy
tinh trong suốt. Dung dịch tinh thuần giống như được thay từ máu
tươi. Cảm giác lưu lại ở cổ họng vô cùng chát. Cuộn trào trong dạ
dày, lại giống như một đốm lửa đang lập lòe.
Dần dà cảm thấy bản thân chớm say. Vừa xoay mặt đi, nhìn thấy màn
đêm rộng lớn bên ngoài cửa kính. Trên con phố lạnh lẽo, có rất
nhiều xe ta-xi đậu lại. Những cây ngô đồng rụng trụi lá. Cành vươn
dài trong sương mù cô độc.
Đây là một cảnh tượng mơ hồ. Giống như một màn diễn. Bày ra rất
đẹp, nhưng lại không nhìn thấy những diễn viên. Tựa cằm trên cổ
tay. Một mình mỉm cười. Mỗi đoạn thời khắc, cảm thấy bản thân mình
là một diễn viên quần chúng trong vở kịch bóng đêm này.
Cô đang đợi một màn kịch diễn ra. Cuối cùng lại phát hiện bản thân mình đã xem nhầm thời gian. Chỉ còn cách chờ đợi.
Ánh nắng mặt trời mùa đông cuối chiều rất ấm áp. Trên con đường
Hoài Hải đông đúc ken kít. Khắp nơi đều là những người lo lắng bất an
cuối thế kỷ. Nét mặt vô cảm điên cuồng mua sắm. Họ lẫn trong đám
đông.
Có lúc anh đi trước mặt cô, chìa bàn tay ở sau lưng khẽ ra
hiệu. Cô bước nhanh về phía trước, đặt ngón tay của mình vào
lòng bàn tay anh. Hơi da thịt rất ấm. Sau khi bước xuyên qua con
đường đầy rẫy những dòng xe cộ, anh buông tay cô ra.
Khoảnh khắc này. Cô mới phát hiện lòng bàn tay mình đẫm ướt lạnh lẽo.
Họ trông xa cách mà buồn chán. Anh luôn muốn cô trở thành một
loại thực vật anh nuôi trên sân thượng. Nước và ánh sáng. Tất
cả đều nằm trong kiểm soát. Mà cô lại hiểu rõ hàm nghĩa của giá
lạnh và khô khát. Vì vậy cô hận anh. Cô mỉm cười nhìn anh. Khẽ
ngẩng mặt, vẻ mặt ra chiều ngây ngô. Họ thường lặng yên đối mắt
nhìn nhau như thế. Cô biết bản thân chính là đối thủ của anh.
Tiếng người ồ ã trước cửa Parkson. Mấy trăm người rảnh rỗi nhàm chán
dưới ánh nắng mặt trời đứng quanh đầy bục sân khấu. Một cô gái đội tóc
giả màu tím đứng trên bục lớn tiếng giới thiệu sản phẩm. Cô nhìn thấy
một đôi tình nhân trẻ trung giữa đám đông. Cô gái không quá đẹp. Người
đàn ông bên cạnh mặc một bộ Âu phục chỉn chu, trong tay cầm một chiếc
túi thời trang đắt tiền.
Giữa đám đông người đàn ông cúi mặt xuống, khẽ khàng, dịu dàng hôn
cô gái ôm trong vòng tay. Khuôn mặt bình thường của cô gái đột nhiên
giống như một đóa hoa mọng thắm, dường như bên cạnh chẳng có ai khác mà
bừng nở rộ.
Nếu như ngày mai là ngày tận cùng của thế giới, hy
vọng có thể được ở cùng người mình yêu nhất. Không nhớ là ai
đã từng nói với cô. Là đàn ông. Anh ta nói, phải ôm người
mình yêu nhất cho đến thời khắc cuối cùng.