“I began to draw an invisible boundary between myself and other people. No matter who I was dealing with. I maintained a set distance, carefully monitoring the person’s attitude so that they wouldn’t get any closer. I didn’t easily swallow what other people told me. My only passions were books and music.”
— Haruki Murakami - Sputnik Sweetheart
tháng 3 28, 2013
tháng 3 24, 2013
tháng 3 14, 2013
“Kỷ niệm xưa như một khoảng sân đầy nắng, gió và tiếng cười trong veo-dẫu trải qua bao lần mưa giông bão giật, vẫn vẹn nguyên yên lành mỗi khi được nỗi nhớ và tiếc nuối hong khô. Ở nơi đó, chúng ta là vô nghĩa trong nhau. Tự mỗi đứa có những kỷ niệm yêu thương để tìm về-mặc cho nỗi đau mà anh và em từng nếm trải có từa tựa giống nhau, thì chúng ta vẫn không thể nào đan hết những muộn phiền xa xưa vào chung tiếng thở dài chia cắt của hiện tại.”
— Bởi yêu em chưa bao giờ là điều dễ dàng - Anh Khang
tháng 1 20, 2013
Khi đàn ông chơi qua đường | Phan An
Nếu đàn ông chơi qua đường với một cô gái dễ dãi, hay với gái mại dâm thì đấy chỉ là sự thỏa mãn thể xác thông thường, “rùng mình một cái là xong”.
Mọi người hay lên án khi đàn ông quyến rũ một cô gái, chơi qua đường rồi bỏ cô gái đó. Người ta cũng nên phân biệt cái sự chơi qua đường của đàn ông có vợ và đàn ông chưa có vợ.
1. Tâm lý của đàn ông khi chơi qua đường
tháng 1 19, 2013
Yêu người xa hay yêu người gần? | Trang Hạ
Khoảng cách là một vấn đề rất lớn của tình yêu. Có thể các bạn sẽ nói
rằng, những người dám yêu xa phải là những người rất dũng cảm, có thể
chịu đựng được khoảng cách và sự cô đơn, có thể kiên nhẫn chịu đựng được
những thời khắc trống vắng và tủi thân, có thể giận hờn trên điện
thoại, làm lành trên facebook, gửi nụ hôn buổi tối qua tin nhắn. Còn tôi
thì nói, những người yêu xa là những người rất dũng cảm, bởi có những
người yêu ở xa thì tưởng cục vàng, lại gần hóa ra cục vàng vàng.
Trong số chúng ta, chỉ một số ít có đủ tư cách để yêu người ở
xa về khoảng cách địa lý hoặc cách biệt về khoảng cách đời sống. Đó là,
những người rất tự tại và độc lập, không có nhu cầu quản lý thời gian,
bạn bè, ví tiền cũng như quá khứ của người yêu. Đó là, những người có
nhu cầu rất ít, đòi hỏi rất ít từ người yêu, lại có năng lực mang cho
nhiều hơn. Đó là, những người không ghen tuông nghi ngờ, những người bận
rộn vì cuộc sống nhiều thú vui, những người biết nghĩ cho người khác.tháng 1 18, 2013
Dặn em | Post để dành
Ngày mai em làm cô dâu
Là bước đầu của một hành trình đầy gian nan, thử thách
Hạnh phúc nhiều, nhưng khó khăn là điều không thể tránh
Sẽ hóa bình thường khi em biết sớt chia…
Nếu có lúc không nhận được sự quan tâm dành cho mình của người kia
Em tôi hỡi, đừng vội hờn, vội tủi !
Bởi chồng chị, chồng em hay ông chồng nào cũng thế
Họ thật dịu dàng – nhưng đôi lúc cũng vô tâm.
Có những người, khi gặp bất trắc trong cuộc đời, họ chỉ ngồi trầm ngâm
Cũng có những người sẽ trút giận lên người họ thương yêu nhất
Bởi đàn ông , họ yếu mềm chứ không hề gai góc
Như vẻ ngoài cứng cỏi của họ đâu
Hãy vững lòng – cùng nắm chặt tay nhau
Để vượt qua những khó khăn và cùng nhau chia sẻ
Đừng đòi chia tay hay về nhà Mẹ nhé
Tổn thương nhau, điều ấy có ích gì !
Còn nhiều lắm, nhưng điều chị muốn nhắc
Hạnh phúc vẹn tròn khi biết “sống vì nhau.
Nguyễn Thị Trung Thành
tháng 1 06, 2013
Co ro trong chăn.Toàn thân ê ẩm. Nghiêng bên nào quá 5 phút cũng đau. Tuyết ngừng rơi từ sớm nay, trời càng thêm lạnh. Cơn sốt đánh vào thân, nước mắt chảy ra lề rề. Đúng là chẳng đùa được với thời tiết.
Lòng lạnh như cái dải màu xanh của facebook. Nhớ mẹ, nhớ bà, nhớ chị, nhớ cả những người chẳng thương mình.
Lòng lạnh như cái dải màu xanh của facebook. Nhớ mẹ, nhớ bà, nhớ chị, nhớ cả những người chẳng thương mình.
tháng 1 03, 2013
Tôi vẫn luôn nhớ rằng những tháng ngày trước tuổi hai mươi là khi những tình bạn trong trẻo và chân thật nhất hình thành. Hoàn toàn vô vị lợi. Khi chúng ta là bạn trong những năm tháng thơ ngây đó, thì chúng ta sẽ luôn có thể tìm về bên nhau. Những mối quan hệ được bắt đầu sau tuổi hai mươi thường xen lẫn với sự hoài nghi. Sự hoài nghi là cần thiết, nhưng mặt khác, có lẽ đó là cái giá đắt thứ hai của sự trưởng thành, sau tuổi tác. Khi chúng ta bắt đầu biết hoài nghi, chúng ta bắt đầu vỡ mộng trước cả khi khám phá ra sự thật, trước cả khi tin tưởng…
Đông Vy
tháng 12 21, 2012
Tình yêu thời tận thế
Tác giả: An Ni Bảo Bối | Tịch dịch
“Ngày tận cùng của thế giới. Cô lại nghe thấy giọng nói của anh.
Xoay người lại. Phát hiện sau lưng không bóng người.”
Vườn cây long não trên đường Hành Sơn. Không gian hỗn loạn bức bí, ngập đầy mùi vị cay nồng của khói thuốc và tiếng ồn ã của con người. Cô nhìn chai rượu vang đặt ở trên bàn. Chai thủy tinh trong suốt. Dung dịch tinh thuần giống như được thay từ máu tươi. Cảm giác lưu lại ở cổ họng vô cùng chát. Cuộn trào trong dạ dày, lại giống như một đốm lửa đang lập lòe.
Dần dà cảm thấy bản thân chớm say. Vừa xoay mặt đi, nhìn thấy màn đêm rộng lớn bên ngoài cửa kính. Trên con phố lạnh lẽo, có rất nhiều xe ta-xi đậu lại. Những cây ngô đồng rụng trụi lá. Cành vươn dài trong sương mù cô độc.
Đây là một cảnh tượng mơ hồ. Giống như một màn diễn. Bày ra rất đẹp, nhưng lại không nhìn thấy những diễn viên. Tựa cằm trên cổ tay. Một mình mỉm cười. Mỗi đoạn thời khắc, cảm thấy bản thân mình là một diễn viên quần chúng trong vở kịch bóng đêm này.
Cô đang đợi một màn kịch diễn ra. Cuối cùng lại phát hiện bản thân mình đã xem nhầm thời gian. Chỉ còn cách chờ đợi.
Ánh nắng mặt trời mùa đông cuối chiều rất ấm áp. Trên con đường Hoài Hải đông đúc ken kít. Khắp nơi đều là những người lo lắng bất an cuối thế kỷ. Nét mặt vô cảm điên cuồng mua sắm. Họ lẫn trong đám đông.
Có lúc anh đi trước mặt cô, chìa bàn tay ở sau lưng khẽ ra hiệu. Cô bước nhanh về phía trước, đặt ngón tay của mình vào lòng bàn tay anh. Hơi da thịt rất ấm. Sau khi bước xuyên qua con đường đầy rẫy những dòng xe cộ, anh buông tay cô ra.
Khoảnh khắc này. Cô mới phát hiện lòng bàn tay mình đẫm ướt lạnh lẽo.
Họ trông xa cách mà buồn chán. Anh luôn muốn cô trở thành một loại thực vật anh nuôi trên sân thượng. Nước và ánh sáng. Tất cả đều nằm trong kiểm soát. Mà cô lại hiểu rõ hàm nghĩa của giá lạnh và khô khát. Vì vậy cô hận anh. Cô mỉm cười nhìn anh. Khẽ ngẩng mặt, vẻ mặt ra chiều ngây ngô. Họ thường lặng yên đối mắt nhìn nhau như thế. Cô biết bản thân chính là đối thủ của anh.
Tiếng người ồ ã trước cửa Parkson. Mấy trăm người rảnh rỗi nhàm chán dưới ánh nắng mặt trời đứng quanh đầy bục sân khấu. Một cô gái đội tóc giả màu tím đứng trên bục lớn tiếng giới thiệu sản phẩm. Cô nhìn thấy một đôi tình nhân trẻ trung giữa đám đông. Cô gái không quá đẹp. Người đàn ông bên cạnh mặc một bộ Âu phục chỉn chu, trong tay cầm một chiếc túi thời trang đắt tiền.
Giữa đám đông người đàn ông cúi mặt xuống, khẽ khàng, dịu dàng hôn cô gái ôm trong vòng tay. Khuôn mặt bình thường của cô gái đột nhiên giống như một đóa hoa mọng thắm, dường như bên cạnh chẳng có ai khác mà bừng nở rộ.
Nếu như ngày mai là ngày tận cùng của thế giới, hy vọng có thể được ở cùng người mình yêu nhất. Không nhớ là ai đã từng nói với cô. Là đàn ông. Anh ta nói, phải ôm người mình yêu nhất cho đến thời khắc cuối cùng.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



