tháng 11 06, 2013

Big Ben, London


不 求 生 生 世 世, 不 想 朝 朝 暮 暮 
bù qiú shēng shēng shì shì bù xiǎng zhāo zhāo mù mù
Không cầu đời đời kiếp kiếp, chẳng mong sớm sớm chiều chiều
但 愿 平 平 淡 淡 携 手 同 游 人 间  
dàn yuàn píng píng dàn dàn xié shǒu tóng yóu rén jiān
Chỉ cần thật bình dị dắt tay nhau du ngoạn chốn nhân gian

tháng 8 19, 2013

Vu Lan...


Bút chì: Con xin lỗi! 

Cục tẩy: Sao thế, con yêu? Con có làm lỗi gì đâu! 

Bút chì: Con xin lỗi vì  con mà mẹ phải chịu đau đớn. Bất cứ khi nào, con phạm phải sai lầm, mẹ lại luôn ở đó sửa sai giúp con. Nhưng khi mẹ làm điều đó, mẹ bị tổn thương. Cứ mỗi lần như thế, mẹ lại ngày càng nhỏ bé và yếu ớt hơn. 

Cục tẩy: Điều đó đúng! Nhưng bé ơi, mẹ không phiền lòng. Con nhìn xem, mẹ vốn sinh ra để làm việc đó mà. Mẹ có ở trên đời này để giúp con bất cứ khi nào con phạm phải sai lầm. Mặc dù mẹ biết ngày nào đó mẹ sẽ mất đi và sẽ có một ai đó thay thế mẹ nhưng mẹ vẫn rất vui với những gì mẹ đã làm. Vậy nên, đừng lo lắng nữa nhé! Mẹ không muốn nhìn thấy con buồn! 

tháng 7 31, 2013

Ngày cuối cùng của tháng 7. Tôi vẫn mơ ước về những con đường phía trước, những miền đất mình chưa đặt chân qua, những người tôi sẽ gặp. Bất chấp những ngày mưa khi ồn ào khi êm dịu, những ngày nắng khi chói chang khi dịu dàng, ước mơ ấy cứ dài mãi. Và xanh mãi như chính tuổi trẻ tôi từng ước ao chỉ sống một lần trong đời.

tháng 7 20, 2013






Đàn ông - trải qua bao nhiêu cuộc tình, có khi tự mình phụ bạc bỏ người, có khi ngơ ngác bị người bỏ mình - rốt cục chỉ cần lúc hoàng hôn tắt nắng, quay về nhà thấy có người đợi sẵn để cùng ăn một chén cơm nóng bất kể dở ngon, bất kể hờn giận vẫn nhẫn nại ngồi cùng bàn nhìn nhau bằng thứ tình thương nghĩa nặng.

Đàn bà - khóc cười bao lần vì những người đến đi không thể giữ, cuối cùng lại cảm động duy nhất bởi chàng trai lẳng lặng mở sẵn cặp gác chân mỗi lần mình lên ngồi sau xe.

Hạnh phúc, hóa ra chỉ cần giản lược và tri túc thế thôi. Mà sao chúng ta cứ phải đi một đoạn đường thật dài, thật phù phiếm lầm lạc, trải qua bao lần mất mát và rời tay, mới có thể nhận ra điều chúng ta cần nhất chỉ đến duy nhất một lần trong đời dưới hình hài dung dị đến tinh giản - mà vô tình hay kiêu hãnh, ta để mặc chúng lơ đãng trôi qua, một mình, dưới gót chân vội vàng coi khinh…”


— Nhật ký

Ngắn

- tình yêu có thực sự khó khăn và hiếm hoi trên cuộc đời này thế không nhỉ?
 
- Ngày xưa, người ta quen nhau thoáng chốc trên một chuyến xe ca, anh bộ đội đang đi công tác gặp chị sinh viên nghỉ hè về quê, thế mà nên vợ thành chồng đấy thôi!


 

tháng 7 17, 2013

Không có tiền


Một đôi tình nhân đang dạo chơi trong công viên, vô tình phát hiện một bà lão quần áo xốc xếch đi sau lưng mình.
Cô gái kéo tay bạn trai nói :
“Đi nhanh lên, sau lưng mình có một bà già ăn xin đó !”

Bà lão vẫn theo sát nút hai người.
Cô gái nghĩ : “Trời ạh ! Sao mà dai như đĩa thế !”
Sau cùng cô gái ngừng lại, quay lưng nói với bà lão với một giọng lạnh lùng :
“Không có tiền !”

Đối với bạn, cô đơn là một dạng tồn tại không thể nói, không thể thừa nhận, cũng không thể cảm nhận được. Nó đã không còn cần bất kỳ những ám chỉ hoặc nguyên do gì. Vì nó đã biến thành không khí. Biến thành âm thanh lưu chảy trong huyết mạch. Biến thành thời gian và hồi ức có thể chạm tới. Biến thành bóng đêm. Nó đã không còn liên quan tới tình yêu, bạn bè và tình thương, cũng không còn là một từ ngữ.
Đã là điểm tận cùng.
— Đảo tường vy | An Ni Bảo Bối.

tháng 6 17, 2013

Nửa đời ngơ ngác | Tạp văn



Lúc rày mưa dữ quá, mưa nhâm nhi, rả rích cả tuần, đứa cháu nhỏ lật lịch, kêu lên, “Ui chao, tháng 7, hèn chi mưa liền tù tì, chắc là ông Ngưu Lang với Chức Nữ đang gặp nhau, dì Út ha?”. Nhỏ cháu lập luận ngây ngô, làm nó mắc cười, bởi nếu có Ngưu - Chức thật, thì lúc gặp lại họ cũng chẳng khóc lóc gì đâu. Xa bẵng nhau, mỗi năm gặp một lần, chỉ sợ ngượng ngập đến nỗi chỉ nói vài câu lạt lẻo, nhát gừng. Trong một năm rất dài đó, mỗi người gặp những biến cố khác nhau, làm những công việc khác nhau với những bạn bè khác nhau, có gì chung đâu mà nói. Yêu thương có cao như núi thì cũng bị mài mòn bởi thời gian, bởi những lo toan thường nhật. Nó vu vơ nghĩ thầm, suýt cất thành lời, nhưng nhìn vào đôi mắt trong vắt của đứa cháu, lại thôi. Ngước mặt nhìn mưa, bỗng nó có cảm giác bàng hoàng, ủa, tôi-trong-veo đã chết tự hồi nào ?


Câu hỏi đó làm nó bần thần cả buổi. Thật khó chịu khi một thứ đã từng thuộc về mình, gắn bó với mình, nhưng rồi nó tan biến lúc nào mình không biết.


tháng 6 16, 2013


"Nói chuyện với ông Kim Lân bao giờ cũng thích thú. Mình không phải đề phòng, không phải uốn éo, muốn nói gì thì nói, không muốn nói thì ngồi im, ngồi lâu cũng được, bất thần bỏ ra về cũng được, ông không hiểu lầm bao giờ, không trách móc bao giờ. Tính ông ưa nhàn, ông là người của tự do, thứ tự do vì nhu cầu tự tại chứ không phải để khoe, để diễn. Ông chúa sợ các cuộc tranh chấp đôi khi diễn ra ở Hội Nhà văn vì ông tự biết không thể đứng hẳn về một phe nào, đã thành phe là ông hãi, bất kể là phe thủ cựu hay phe tiến bộ. Vì đã là người của phe là bị bắt buộc rồi, là mất tự do rồi. Phải nói theo phe, vui buồn theo phe, chơi với ai cũng phải liếc mắt nhìn phe."
Nguyễn Khải, Đất kinh kỳ.

tháng 6 11, 2013

I almost wish we were butterflies and liv’d but three summer days - three such days with you I could fill with more delight than fifty common years could ever contain...