tháng 2 23, 2014
tháng 2 16, 2014
Mạnh mẽ như một túi trà
“Một người phụ nữ cũng giống như một túi trà.Bạn không thể nói cô ta mạnh mẽ thế nào cho tới khi đặt cô ta vào nước nóng”Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện, dù nó có hơi lạc đề một chút. Đó là chuyện về người phụ nữ có tên là Eleanor Roosevelt, Đệ nhất phu nhân quyền lực nhất trong lịch sử Hoa Kỳ và đứng hàng thứ chín trong số các nhân vật được ngưỡng mộ nhất trong thế kỷ 20. Là vợ của tổng thống Franklin Roosevelt, chính bà đã góp phần giúp chồng mình trải qua đến 4 nhiệm kì tổng thống – điều mà không vị tổng thống nào làm được.
tháng 1 15, 2014
tháng 1 02, 2014
tháng 12 31, 2013
Follow me
Russian photographer Murad Osmann keeps on following his beautiful girlfriend Nataly Zakharova around the world and capturing precious moments in every step she
takes. Osmann started the well-known “Follow me” series back in 2011
during a vacation to Barcelona, and now he is being followed by more
than 530K Instagram followers himself.
The uniqueness of the series is in the
perspective Osmann takes. His girlfriend’s face is majestically pacing
forward away from the camera – showcasing her back to the viewer and
guiding her photographer through many impressive landscapes and
cityscapes.
“For me photography is about capturing things other people might miss. It’s a way to communicate,” says Murad.
Source: instagram.com/muradosmann
![]() |
| London Bridge |
![]() |
| Village of Eze, France |
![]() |
| Times Square, NYC |
tháng 12 29, 2013
Năm tháng càng dài, mới càng thấm thía một điều. Ở lại với mình đến cuối cùng, yêu thương mình vô điều kiện, thế gian này chắc hẳn chỉ có Mẹ thôi. Con người là giống loài ích kỷ lắm, cho đến khi nó sinh nở ra một sinh linh khác. Mình nhớ nhà nhiều lắm, muốn leo lên máy bay về ngay, sà vào vòng tay Mẹ khóc một trận cho thỏa thích. Mỗi lần Mẹ điện lại không nén được nước mắt, biết Mẹ sẽ lo lắng nhưng cứ ực ra giọt ngắn giọt dài. Tự dưng mình rất thèm ốm một trận, một trận quay quắt vào, ốm cho tỉnh ra, cho thông đầu óc. Rồi mình lại rất ghen tị với Chí Phèo. Hắn ốm nên hắn mới được nếm cái vị cháo hành thơm "khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm.", âu cũng bõ ốm, không ốm thì lẽ là cả đời hắn không biết rằng cái vị cháo hành, cái vị của tình người lại ngọt nồng như thế. Tỉnh táo khiến cái gì cũng trở nên vô cùng mẫn cảm, chỉ bước chân ra khỏi cửa lớp cũng chực rơi nước mắt rồi. Thực ra, ngoài trời giờ âm 5 độ, vạch cửa sổ ra hóng gió một đêm là thỏa lòng mãn nguyện được ngay ý. Nhưng giá cuộc đời con được đơn giản đến thế. Chục ngày phía trước còn một cái kỳ thi phải chinh chiến, còn một cái học bổng phải giữ, còn một người Mẹ mất ngủ hằng đêm lo lắng cho mình.
Bây giờ, đơn giản không phải là thời điểm để mà ốm.
tháng 12 17, 2013
This is how you lose her
Đó là cái cách cậu để mất cô ấy
Cậu mất cô ấy khi cậu quên mất việc phải ghi nhớ những thứ nhỏ tin hin nhưng có ý nghĩa như cả thế giới với cô ấy: sự chân thành trong giọng nói của một người lạ trong các cửa hàng tạp hóa. Niềm vui của việc tìm thấy những thứ đã bị lãng quên như một cái sticker từ khi cô ấy mới năm tuổi. Sự rộng lòng của một đứa trẻ khi chia sẻ phần ăn của mình cho những người khác. Mùi hương của những cuốn sách mới trong cửa hàng. Sự bất ngờ ngắn ngủi nhưng chân thành của những mẩu giấy cô ấy gấp trong cuốn sổ nhật ký của mình và vô vàn những thứ khác cậu chỉ có thể nhìn thấy khi ở cạnh bên thật gần.
Cậu phải ghi nhớ ngay cả khi cô ấy lãng quên.
Cậu để mất cô ấy vì cậu không chú ý để những điều cô ấy để ý về cậu: Cách cậu ngắt, nghỉ trong lúc trò chuyện với cô ấy. Cách cậu im lặng trong lúc cậu giả bộ nghĩ về một câu hỏi nào đó mà thật ra cậu nghĩ câu trả lời của nó thật ngớ ngẩn. Sự ồn ào không thể kiểm soát được của cậu khi xung quanh quá yên tĩnh. Chữ ký của cậu trên trang giấy trắng. Cách cậu nín cười để cố tỏ vẻ lịch sự. Và còn nhiều, nhiều điều khác nữa mà ngay cả cậu cũng không hề nhận ra, nhưng cô ấy để ý.
Cô ấy ghi nhớ, còn cậu quên mất rồi.
Cậu mất cô ấy ở những phút giây cậu khiến cô ấy cảm thấy mình không hề xinh đẹp. Khi cậu khiến cô ấy cảm thấy mình chỉ là người thay thế. Cô ấy chỉ muốn được yêu thương. Khi cô ấy cảm thấy cậu không muốn lâu dài. Cô ấy muốn cậu ở lại. Khi cậu khiến cô ấy cảm thấy mình không đủ dành cho cậu. Cô ấy muốn được yên tâm rằng cô ấy chỉ cần như vậy, không cần thay đổi vì cậu cũng như bất cứ ai khác. Vì cô ấy là chính cô ấy. Xinh đẹp, tốt bụng và tử tế.
Cậu phải học cách hiểu cô ấy.
Cậu phải hiểu lý do vì sao cô ấy im lặng. Cậu phải sửa lại những yếu điểm của cô ấy. Cậu phải viết cho cô ấy. Cậu phải nhắc nhở cô ấy rằng cậu ở đây. Cậu phải biết rằng cô ấy đã mất bao lâu để từ bỏ. Và cậu phải giữ cô ấy ngay vào lúc cô ấy định rời đi.
Cậu phải yêu cô ấy vì đã có quá nhiều thử thách và thất bại. Và cô ấy chỉ muốn biết rằng cô ấy xứng đáng được yêu thương, rằng cô ấy xứng đáng được trân trọng.
Và đó là cách cậu giữ cô ấy lại bên mình.
Cậu mất cô ấy khi cậu quên mất việc phải ghi nhớ những thứ nhỏ tin hin nhưng có ý nghĩa như cả thế giới với cô ấy: sự chân thành trong giọng nói của một người lạ trong các cửa hàng tạp hóa. Niềm vui của việc tìm thấy những thứ đã bị lãng quên như một cái sticker từ khi cô ấy mới năm tuổi. Sự rộng lòng của một đứa trẻ khi chia sẻ phần ăn của mình cho những người khác. Mùi hương của những cuốn sách mới trong cửa hàng. Sự bất ngờ ngắn ngủi nhưng chân thành của những mẩu giấy cô ấy gấp trong cuốn sổ nhật ký của mình và vô vàn những thứ khác cậu chỉ có thể nhìn thấy khi ở cạnh bên thật gần.
Cậu phải ghi nhớ ngay cả khi cô ấy lãng quên.
Cậu để mất cô ấy vì cậu không chú ý để những điều cô ấy để ý về cậu: Cách cậu ngắt, nghỉ trong lúc trò chuyện với cô ấy. Cách cậu im lặng trong lúc cậu giả bộ nghĩ về một câu hỏi nào đó mà thật ra cậu nghĩ câu trả lời của nó thật ngớ ngẩn. Sự ồn ào không thể kiểm soát được của cậu khi xung quanh quá yên tĩnh. Chữ ký của cậu trên trang giấy trắng. Cách cậu nín cười để cố tỏ vẻ lịch sự. Và còn nhiều, nhiều điều khác nữa mà ngay cả cậu cũng không hề nhận ra, nhưng cô ấy để ý.
Cô ấy ghi nhớ, còn cậu quên mất rồi.
Cậu mất cô ấy ở những phút giây cậu khiến cô ấy cảm thấy mình không hề xinh đẹp. Khi cậu khiến cô ấy cảm thấy mình chỉ là người thay thế. Cô ấy chỉ muốn được yêu thương. Khi cô ấy cảm thấy cậu không muốn lâu dài. Cô ấy muốn cậu ở lại. Khi cậu khiến cô ấy cảm thấy mình không đủ dành cho cậu. Cô ấy muốn được yên tâm rằng cô ấy chỉ cần như vậy, không cần thay đổi vì cậu cũng như bất cứ ai khác. Vì cô ấy là chính cô ấy. Xinh đẹp, tốt bụng và tử tế.
Cậu phải học cách hiểu cô ấy.
Cậu phải hiểu lý do vì sao cô ấy im lặng. Cậu phải sửa lại những yếu điểm của cô ấy. Cậu phải viết cho cô ấy. Cậu phải nhắc nhở cô ấy rằng cậu ở đây. Cậu phải biết rằng cô ấy đã mất bao lâu để từ bỏ. Và cậu phải giữ cô ấy ngay vào lúc cô ấy định rời đi.
Cậu phải yêu cô ấy vì đã có quá nhiều thử thách và thất bại. Và cô ấy chỉ muốn biết rằng cô ấy xứng đáng được yêu thương, rằng cô ấy xứng đáng được trân trọng.
Và đó là cách cậu giữ cô ấy lại bên mình.
tháng 11 06, 2013
tháng 8 19, 2013
Vu Lan...
Cục tẩy: Sao thế, con yêu? Con có làm lỗi gì đâu!
Bút chì: Con xin lỗi vì con mà mẹ phải chịu đau đớn. Bất cứ khi nào, con phạm phải sai lầm, mẹ lại luôn ở đó sửa sai giúp con. Nhưng khi mẹ làm điều đó, mẹ bị tổn thương. Cứ mỗi lần như thế, mẹ lại ngày càng nhỏ bé và yếu ớt hơn.
Cục tẩy: Điều đó đúng! Nhưng bé ơi, mẹ không phiền lòng. Con nhìn xem, mẹ vốn sinh ra để làm việc đó mà. Mẹ có ở trên đời này để giúp con bất cứ khi nào con phạm phải sai lầm. Mặc dù mẹ biết ngày nào đó mẹ sẽ mất đi và sẽ có một ai đó thay thế mẹ nhưng mẹ vẫn rất vui với những gì mẹ đã làm. Vậy nên, đừng lo lắng nữa nhé! Mẹ không muốn nhìn thấy con buồn!
tháng 7 31, 2013
Ngày cuối cùng của tháng 7. Tôi vẫn mơ ước về những con đường phía trước, những miền đất mình chưa đặt chân qua, những người tôi sẽ gặp. Bất chấp những ngày mưa khi ồn ào khi êm dịu, những ngày nắng khi chói chang khi dịu dàng, ước mơ ấy cứ dài mãi. Và xanh mãi như chính tuổi trẻ tôi từng ước ao chỉ sống một lần trong đời.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



